简寂观

宋代 邓剡
一径两山合,迢迢入空青。前横交剑流,后倚叠云屏。 平生三笑图,此日丹元庭。双瀑隐如画,可玩不可听。 东瀑更飘洒,珠玑落青冥。丹井久湮芜,蜕骨何由灵。 何年老鹤归,松桧语丁宁。苦竹不肯笋,知此味甘馨。 秋深石坛冷,液液枕参横。
jìng liǎng shān   tiáo tiáo kōng qīng qián héng jiāo jiàn liú   hòu dié yún píng
píng shēng sān xiào   dān yuán tíng shuāng yǐn huà   wán tīng
dōng gèng piāo   zhū luò qīng míng dān jǐng jiǔ yān   tuì yóu líng
nián lǎo guī   sōng guì dīng níng zhú kěn sǔn   zhī wèi gān xīn
qiū shēn shí tán lěng   zhěn shēn héng