簡寂觀

宋代 鄧剡
一徑兩山合,迢迢入空青。前橫交劍流,後倚疊雲屏。 平生三笑圖,此日丹元庭。雙瀑隱如畫,可玩不可聽。 東瀑更飄灑,珠璣落青冥。丹井久湮蕪,蛻骨何由靈。 何年老鶴歸,松檜語丁寧。苦竹不肯筍,知此味甘馨。 秋深石壇冷,液液枕參橫。
jìng liǎng shān   tiáo tiáo kōng qīng qián héng jiāo jiàn liú   hòu dié yún píng
píng shēng sān xiào   dān yuán tíng shuāng yǐn huà   wán tīng
dōng gèng piāo   zhū luò qīng míng dān jǐng jiǔ yān   tuì yóu líng
nián lǎo guī   sōng guì dīng níng zhú kěn sǔn   zhī wèi gān xīn
qiū shēn shí tán lěng   zhěn shēn héng