将之京师留别亲友

唐代 张蠙
达命何劳问,西游且自期。至公如有日,知我岂无时。 野迥蝉相答,堤长柳对垂。酣歌一举袂,明发不堪思。
mìng láo wèn   西 yóu qiě zhì gōng yǒu   zhī shí
jiǒng chán xiāng   zhǎng liǔ duì chuí hān mèi   míng kān