江月五首(并引)

宋代 苏轼
岭南气候不常。 吾尝云:菊花开时乃重阳,凉天佳月即中秋,不须以日月为断也。 今岁九月,残暑方退,既望之后,月出愈迟。 予尝夜起登合江楼,或与客游丰湖,入栖禅寺,叩罗浮道院,登逍遥堂,逮晓乃归。 杜子美云:四更山吐月,残夜水明楼。 此殆古今绝唱也。 因其句作五首,仍以“残夜水明楼”为韵。 一更山吐月,玉塔卧微澜。 正似西湖上,涌金门外看。 冰轮横海阔,香雾入楼寒。 停鞭且莫上,照我一杯残。 二更山吐月,幽人方独夜。 可怜人与月,夜夜江楼下。 风枝夕未停。 露草不可籍。 归来掩关卧,唧唧虫夜话。 三更山吐月,栖鸟亦惊起。 起寻梦中游,清绝正如此。 驱云扫众宿,俯仰迷空水。 幸可饮我牛,不须违洗耳。 四更山吐月,皎皎为谁明。 幽人赴我约,坐待玉绳横。 野桥多断板,山寺有微行。 今夕定何夕,梦中游化城。 五更山吐月,窗迥室幽幽。 玉钩还挂户,江练却明楼。 星河澹欲晓,鼓角冷知秋。 不眠翻五咏,清切变蛮讴。
lǐng nán hòu cháng  
cháng yún   huā kāi shí nǎi chóng yáng   liáng tiān jiā yuè zhōng qiū   yuè wèi duàn  
jīn suì jiǔ yuè   cán shǔ fāng tuì 退   wàng zhī hòu   yuè chū chí  
cháng dēng jiāng lóu   huò yóu fēng   chán   kòu luó dào yuàn   dēng xiāo yáo táng   dǎi xiǎo nǎi guī  
zi měi yún   gēng shān yuè   cán shuǐ míng lóu  
dài jīn jué chàng  
yīn zuò shǒu   réng   cán shuǐ míng lóu   wèi yùn  
gēng shān yuè   wēi lán  
zhèng shì 西 shàng   yǒng jīn mén wài kàn  
bīng lún héng hǎi kuò   xiāng lóu hán  
tíng biān qiě shàng   zhào bēi cán  
èr gēng shān yuè   yōu rén fāng  
lián rén yuè   jiāng lóu xià  
fēng zhī wèi tíng  
cǎo  
guī lái yǎn guān   chóng huà  
sān gēng shān yuè   niǎo jīng  
xún mèng zhōng yóu   qīng jué zhèng  
yún sǎo zhòng 宿   yǎng kōng shuǐ  
xìng yǐn niú   wéi ěr  
gēng shān yuè   jiǎo jiǎo wèi shuí míng  
yōu rén yuē   zuò dài shéng héng  
qiáo duō duàn bǎn   shān yǒu wēi xíng  
jīn dìng   mèng zhōng yóu huà chéng  
gēng shān yuè   chuāng jiǒng shì yōu yōu  
gōu hái guà   jiāng liàn què míng lóu  
xīng dàn xiǎo   jiǎo lěng zhī qiū  
mián fān yǒng   qīng qiē biàn mán ōu