江月晃重山 辛丑上元前一夕,积雪试晴,顿

元代 邵亨贞
,慨然感兴,以此写之梅萼香融霁雪,檐牙暖溜悬冰。出林幽鸟动春声。元宵近,愁里梦还惊。村巷依然素月,寒窗只是青灯。难寻遗老问承平。南朝事,千古独伤
  kǎi rán gǎn xīng   xiě zhī méi è xiāng róng xuě   yán nuǎn liū xuán bīng chū lín yōu niǎo dòng chūn shēng yuán xiāo jìn   chóu mèng hái jīng cūn xiàng rán yuè   hán chuāng zhǐ shì qīng dēng nán xún lǎo wèn chéng píng nán cháo shì   qiān shāng