将游蜀中恨有所滞至情难蓄发为拙诗寄锦川峡

宋代 魏野
却为虚名动叹嗟,难如云鹤转天涯。 两川尚阻寻三友,四海空传是一家。 白发无多残岁月。青城何限好烟霞。 此生不遂闲游去,蜀魄巴猿恨莫夸。
què wèi míng dòng tàn jiē   nán yún zhuǎn tiān  
liǎng chuān shàng xún sān yǒu   hǎi kōng chuán shì jiā  
bái duō cán suì yuè qīng chéng xiàn hǎo yān xiá    
shēng suí xián yóu   shǔ yuán hèn kuā