江夜

宋代 陈珏
篷窗凭望渺无涯,日暮孤舟泊浅沙。几处清猿哀落木,满天寒露湿蒹葭。 乡心恻恻天难晓,往事茫茫月欲斜。一自飘零江海上,不胜双鬓惜年华。
péng chuāng píng wàng miǎo   zhōu qiǎn shā chù qīng yuán āi luò   mǎn tiān hán shī 湿 jiān jiā
xiāng xīn tiān nán xiǎo   wǎng shì máng máng yuè xié piāo líng jiāng hǎi shàng   shèng shuāng bìn nián huá