江行阻风

宋代 吴芾
我生走四方,足迹亦几遍。 初未识江行,每起浮家羡。 一从登此舟,举室尽欣忭。 既得舍车徒,且免入邮传。 高枕卧短逢,顿忘行役倦。 始谓旬日间,便可朝行殿。 纵未许归田,行止亦可判。 那知事好乖,一夜狂风转。 怒号动地来,波涛立江面。 如屋复如山,拍天仍拍岸。 三日不能休,云容更千变。 始疑江神骄,出与风伯战。 拥起千里潮,散作雪飞溅。 跬步莫能前,有缆莫能牵。 又疑慢尔神,至此获深谴。 亦自料平生,忠信粗表见。 神既依人行,岂不略为援。 若谓神无私,应物当普现。 胡为溯流船,却乃去如箭。 而我独滞留,舣棹长江畔。 终日困飘飖,使我头目眩。 试取苹藻羞,更效潢污荐。 再拜祝天公,冀为开方便。 莫分往与来,莫问贵与贱。 风静波亦平,一一如所愿。 庶几舟中人,彼此两无怨。
shēng zǒu fāng   biàn
chū wèi shí jiāng xíng   měi jiā xiàn
cóng dēng zhōu   shì jǐn xīn biàn
shě chē   qiě miǎn yóu chuán
gāo zhěn duǎn féng   dùn wàng xíng juàn
shǐ wèi xún jiān   biàn 便 cháo xíng diàn 殿
zòng wèi guī tián   xíng zhǐ pàn
zhī shì hǎo guāi   kuáng fēng zhuǎn
háo dòng lái   tāo jiāng miàn
shān   pāi tiān réng pāi àn
sān néng xiū   yún róng gèng qiān biàn
shǐ jiāng shén jiāo   chū fēng zhàn
yōng qiān cháo   sàn zuò xuě fēi jiàn
kuǐ néng qián   yǒu lǎn néng qiān
yòu màn ěr shén   zhì huò shēn qiǎn
liào píng shēng   zhōng xìn biǎo jiàn
shén rén xíng   lüè wéi yuán
ruò wèi shén   yìng dāng xiàn
wéi liú chuán   què nǎi jiàn
ér zhì liú   zhào cháng jiāng pàn
zhōng kùn piāo yáo   shǐ 使 tóu xuàn
shì píng zǎo xiū   gèng xiào huáng jiàn
zài bài zhù tiān gōng   wèi kāi fāng biàn 便
fēn wǎng lái   wèn guì jiàn
fēng jìng píng   suǒ yuàn
shù zhōu zhōng rén   liǎng yuàn