江行阻風

宋代 吳芾
我生走四方,足跡亦幾遍。 初未識江行,每起浮家羨。 一從登此舟,舉室盡欣忭。 既得舍車徒,且免入郵傳。 高枕臥短逢,頓忘行役倦。 始謂旬日間,便可朝行殿。 縱未許歸田,行止亦可判。 那知事好乖,一夜狂風轉。 怒號動地來,波濤立江面。 如屋復如山,拍天仍拍岸。 三日不能休,雲容更千變。 始疑江神驕,出與風伯戰。 擁起千里潮,散作雪飛濺。 跬步莫能前,有纜莫能牽。 又疑慢爾神,至此獲深譴。 亦自料平生,忠信粗表見。 神既依人行,豈不略為援。 若謂神無私,應物當普現。 胡為溯流船,卻乃去如箭。 而我獨滯留,艤棹長江畔。 終日困飄颻,使我頭目眩。 試取苹藻羞,更效潢污薦。 再拜祝天公,冀為開方便。 莫分往與來,莫問貴與賤。 風靜波亦平,一一如所願。 庶幾舟中人,彼此兩無怨。
shēng zǒu fāng   biàn
chū wèi shí jiāng xíng   měi jiā xiàn
cóng dēng zhōu   shì jǐn xīn biàn
shě chē   qiě miǎn yóu chuán
gāo zhěn duǎn féng   dùn wàng xíng juàn
shǐ wèi xún jiān   biàn 便 cháo xíng diàn 殿
zòng wèi guī tián   xíng zhǐ pàn
zhī shì hǎo guāi   kuáng fēng zhuǎn
háo dòng lái   tāo jiāng miàn
shān   pāi tiān réng pāi àn
sān néng xiū   yún róng gèng qiān biàn
shǐ jiāng shén jiāo   chū fēng zhàn
yōng qiān cháo   sàn zuò xuě fēi jiàn
kuǐ néng qián   yǒu lǎn néng qiān
yòu màn ěr shén   zhì huò shēn qiǎn
liào píng shēng   zhōng xìn biǎo jiàn
shén rén xíng   lüè wéi yuán
ruò wèi shén   yìng dāng xiàn
wéi liú chuán   què nǎi jiàn
ér zhì liú   zhào cháng jiāng pàn
zhōng kùn piāo yáo   shǐ 使 tóu xuàn
shì píng zǎo xiū   gèng xiào huáng jiàn
zài bài zhù tiān gōng   wèi kāi fāng biàn 便
fēn wǎng lái   wèn guì jiàn
fēng jìng píng   suǒ yuàn
shù zhōu zhōng rén   liǎng yuàn