江行书事

宋代 冯时行
扁舟如竹叶,块坐筋脉缓。 起寻筇竹杖,散步午沙暖。 石净困还坐,江绿污仍盥。 山转孤渚没,岸落细路断。 草色暝烟雾,花树见村畔。 物象总相惬,欲遣诗句管。 诗成自吟哦,两袖春风满。 皛皛日欲暮,我行亦已懒。 聊复唤疏蓬,叠骨作小款。 范蠡定何人,得遂老萧散。 我待功成后,此语正恐涎。 径欲具蓑笠,烟雨随蛮蜑。
piān zhōu zhú   kuài zuò jīn mài huǎn
xún qióng zhú zhàng   sàn shā nuǎn
shí jìng kùn hái zuò   jiāng 绿 réng guàn
shān zhuǎn zhǔ méi   àn luò duàn
cǎo míng yān   huā shù jiàn cūn pàn
xiàng zǒng xiāng qiè   qiǎn shī guǎn
shī chéng yín é   liǎng xiù chūn fēng mǎn
jiǎo jiǎo   xíng lǎn
liáo huàn shū péng   dié zuò xiǎo kuǎn
fàn dìng rén   suì lǎo xiāo sàn
dài gōng chéng hòu   zhèng kǒng xián
jìng suō   yān suí mán dàn