江行寄张舍人

唐代 灵一
客程终日风尘苦,蓬转还家未有期。林色晓分残雪后, 角声寒奏落帆时。月高星使东看远,云破霜鸿北度迟。 流荡此心难共说,千峰澄霁隔琼枝。
chéng zhōng fēng chén   péng zhuàn huán jiā wèi yǒu lín xiǎo fēn cán xuě hòu  
jiǎo shēng hán zòu luò fān shí yuè gāo xīng shǐ 使 dōng kàn yuǎn   yún shuāng hóng 鸿 běi chí
liú dàng xīn nán gòng shuō   qiān fēng chéng qióng zhī