讲武亭

清代 黄锡朋
独自携樽吊绿苔,断桥荒径几徘徊。江山我辈寻诗料,风月当年付将才。 百战孤城吴土地,一椽千古宋亭台。残荷满目旌旗杳,秋草秋花无限哀。
xié zūn diào 绿 tái   duàn qiáo huāng jìng pái huái jiāng shān bèi xún shī liào fēng   yuè dāng nián jiàng cái    
bǎi zhàn chéng   chuán qiān sòng tíng tái cán mǎn jīng yǎo qiū   cǎo qiū huā xiàn āi