江湾僧舍水石芭蕉

宋代 赵孟坚
老耳最怕风雨声,芭蕉叶上声偏鸣。新枝日展剪不替,况见蕺蕺成添丁。 呼童具锸斲寒玉,蔓图贵早除其萌。丑疑乌喙侧著附,又讶蹲鸱不可羹。 一笑翻成有料理,古盆石供泉清泠。黄梅弥旬雨霢霂,苔封沙拥生意成。 小试抽书嚏撚细,鼠牙入水银须生。渐离土性安臞瘠,淡与水石相忘形。 巡除日课长养事,茎添叶比纷攲倾。炎威不到琉璃碧,水脉透尖珠贯萦。 萼绿华仙断火食,云裾曳翠身轻盈。风轩暑簟足萧爽,晴曦更有冬窗明。 丁宁闭塞谨爱护,秋霜夜气防凭凌。一年一年春风好,根株宛在葱茏青。 崇桃遮莫金壶贮,日暮随风红雨零。
lǎo ěr zuì fēng shēng   jiāo shǎng shēng piān míng xīn zhī zhǎn jiǎn kuàng   jiàn chéng tiān dīng    
tóng chā zhuó hán   màn guì zǎo chú méng chǒu huì zhù yòu   dūn chī gēng    
xiào fān chéng yǒu liào   pén shí gōng quán qīng líng huáng méi xún mài tái   fēng shā yōng shēng chéng    
xiǎo shì chōu shū niǎn   shǔ shuǐ yín shēng jiàn xìng ān dàn   shuǐ shí xiāng wàng xíng    
xún chú cháng yǎng shì   jīng tiān fēn qīng yán wēi dào liú li shuǐ   mài tòu jiān zhū guàn yíng    
è 绿 huá xiān duàn huǒ shí   yún cuì shēn qīng yíng fēng xuān shǔ diàn xiāo shuǎng qíng   gèng yǒu dōng chuāng míng    
dīng níng jǐn ài   qiū shuāng fáng píng líng nián nián chūn fēng hǎo gēn   zhū wǎn zài cōng lóng qīng    
chóng táo zhē jīn zhù   suí fēng hóng líng