江神子/江城子

宋代 吴文英
情如之何,暮涂为客,忍堪送君。便江湖天远,中宵同月,关河秋近。何日清尘。玉尘生风,貂裘明雪,幕府英雄今几人。行须早,料刚肠肯殢,泪眼离颦。 平生秀句清尊。到帐动风开自有神。听夜鸣黄鹤,楼高百尺,朝驰白马,笔扫千军。贾傅才高,岳家军在,好勒燕然石上文。松江上,念故人老矣,甘卧闲云。
qíng zhī   wèi   rěn kān sòng jūn biàn 便 jiāng tiān yuǎn   zhōng xiāo tóng yuè   guān qiū jìn qīng chén chén shēng fēng   diāo qiú míng xuě   yīng xióng jīn rén xíng zǎo   liào gāng cháng kěn   lèi yǎn pín
píng shēng xiù qīng zūn dào zhàng dòng fēng kāi yǒu shén tīng míng huáng   lóu gāo bǎi chǐ   cháo chí bái   sǎo qiān jūn jiǎ cái gāo   yuè jiā jūn zài   hǎo lēi yàn rán shí shàng wén sōng jiāng shàng   niàn rén lǎo   gān xián yún