江神子

明代 刘基
春晴杨柳郁金丝,有黄鹂,在高枝。正是佳人,无语倚阑时。 不理云鬟寻断梦,消瘦损,雪肤肌。 海棠飘玉燕交飞,草芳菲,水沦漪。怕见轻蜂,小尾扑香归。 满镜容颜凭酒染,还惨淡,对斜晖。
chūn qíng yáng liǔ jīn   yǒu huáng   zài gāo zhī zhèng shì jiā rén   lán shí    
yún huán xún duàn mèng   xiāo shòu sǔn   xuě  
hǎi táng piāo yàn jiāo fēi   cǎo fāng fēi   shuǐ lún jiàn qīng fēng xiǎo   wěi xiāng guī    
mǎn jìng róng yán píng jiǔ rǎn   hái cǎn dàn   duì xié huī