江上值雪戏成短歌

宋代 李纲
我来自南今几月,万里不曾看点雪。舣舟江南烟水湾,雪作春风更奇绝。 冻云漠漠愁锁空,初闻冰霰响窗蓬。鲛人泣下玉盘碎,珠玑乱落层霄中。 须臾雪片大如指,密洒江干浩无际。白帝从以万玉妃,婀娜旂常堕雪水。 回风飘舞转交加,坐看汀洲铺玉沙。已惊绿柳早飞絮,更讶黄芦还带花。 沙头凫雁自俦侣,天暝云寒去何处。渔翁独立钓清江,披得一蓑非好句。 梁溪居士初归来,对此超然慰所怀。家在淮东阻行色,晴天且为片时开。
lái nán jīn yuè   wàn céng kàn diǎn xuě zhōu jiāng nán yān shuǐ wān xuě   zuò chūn fēng gèng jué    
dòng yún chóu suǒ kōng   chū wén bīng xiàn xiǎng chuāng péng jiāo rén xià pán suì zhū   luàn luò céng xiāo zhōng    
xuě piàn zhǐ   jiāng gān hào bái cóng wàn fēi ē   nuó cháng duò xuě shuǐ    
huí fēng piāo zhuǎn jiāo jiā   zuò kàn tīng zhōu shā jīng liǔ 绿 zǎo fēi gèng   huáng hái dài huā    
shā tóu yàn chóu   tiān míng yún hán chǔ wēng diào qīng jiāng   suō fēi hǎo    
liáng shì chū guī lái   duì chāo rán wèi suǒ huái 怀 jiā zài huái dōng xíng qíng   tiān qiě wèi piàn shí kāi