江上值雪戲成短歌

宋代 李綱
我來自南今幾月,萬里不曾看點雪。艤舟江南煙水灣,雪作春風更奇絕。 凍雲漠漠愁鎖空,初聞冰霰響窗蓬。鮫人泣下玉盤碎,珠璣亂落層霄中。 須臾雪片大如指,密灑江干浩無際。白帝從以萬玉妃,婀娜旂常墮雪水。 迴風飄舞轉交加,坐看汀洲鋪玉沙。已驚綠柳早飛絮,更訝黃蘆還帶花。 沙頭鳧雁自儔侶,天暝雲寒去何處。漁翁獨立釣清江,披得一蓑非好句。 梁溪居士初歸來,對此超然慰所懷。家在淮東阻行色,晴天且為片時開。
lái nán jīn yuè   wàn céng kàn diǎn xuě zhōu jiāng nán yān shuǐ wān xuě   zuò chūn fēng gèng jué    
dòng yún chóu suǒ kōng   chū wén bīng xiàn xiǎng chuāng péng jiāo rén xià pán suì zhū   luàn luò céng xiāo zhōng    
xuě piàn zhǐ   jiāng gān hào bái cóng wàn fēi ē   nuó cháng duò xuě shuǐ    
huí fēng piāo zhuǎn jiāo jiā   zuò kàn tīng zhōu shā jīng liǔ zǎo fēi gèng   huáng hái dài huā    
shā tóu yàn chóu   tiān míng yún hán chǔ wēng diào qīng jiāng   suō fēi hǎo    
liáng shì chū guī lái   duì chāo rán wèi suǒ huái jiā zài huái dōng xíng qíng   tiān qiě wèi piàn shí kāi