江上独坐

宋代 李之仪
春至犹飘雪,江寒未有鱼。无人慰青眼,尽日对红炉。 瑟瑟窗频响,愔愔鸟强呼。潸然不自觉,岂待到穷途。
chūn zhì yóu piāo xuě   jiāng hán wèi yǒu rén wèi qīng yǎn   jìn duì hóng
chuāng pín xiǎng   yīn yīn niǎo qiáng shān rán jué   dài dào qióng