江南遇雨

唐代 张鼎
江天寒意少,冬月雨仍飞。出户愁为听,从风洒客衣。 旅魂惊处断,乡信意中微。几日应晴去,孤舟且欲归。
jiāng tiān hán shǎo   dōng yuè réng fēi chū chóu wèi tīng   cóng fēng
hún jīng chǔ duàn   xiāng xìn zhōng wēi yīng qíng   zhōu qiě guī