江南冬至和人怀洛下

唐代 陆龟蒙
昔居清洛涯,长恨苦寒迟。自作江南客,稀迟下雪时。 有烟栖菊梗,无冻落杉枝。背日能寻径,临风尚覆棋。 鸟声浑欲转,草邑固应知。与看平湖上,东流或片澌。
qīng luò   cháng hèn hán chí zuò jiāng nán   chí xià xuě shí
yǒu yān gěng   dòng luò shān zhī bèi néng xún jìng   lín fēng shàng
niǎo shēng hún zhuǎn   cǎo yīng zhī kàn píng shàng   dōng liú huò piàn