将赴洋州书东谷旧隐

宋代 文同
晚客无一来,独步入东谷。 园林已成就,此景颇不俗。 落落岩畔松,修修涧边竹。 爽气逼襟袖,清如新出浴。 寒泉激乱石,磊磊漱琼玉。 荒溪清余润,满地苔藓绿。 珍禽静相倚,毛羽华且缛。 高下相和鸣,不去若驯伏。 幽花杂红紫,点滴乱盈目。 坐久微风来,时闻散余馥。 往年读书处,宛尔旧茅屋。 虽然小破坏,修整可数木。 开门拂轩窗,无限起蝙蝠。 纵横列虫网,不免自扫扑。 壁间细书字,多是亲写录。 当时苦谋身,如此用意毒。 于今三十年,才抵羊脾熟。 一从入仕路,行步每踖踧。 所畏惟简书,其甘者藜菽。 中间何大幸,致身在天禄。 无状陪俊游,俯首常自恧。 连章乞外补,得郡悉乡曲。 虽名二千石,敢自辞碌碌。 朝廷设新法,布作天下福。 或虑多垢玩,训戒稍严肃。 刺史当是时,能不为驱督。 行之以中道,勉副议者欲。 刻薄素所憎,忍复用刑狱。 进身岂不愿,实惧有阴戮。 昨从汉中归,于此度炎燠。 亲朋日相会,分义愈敦笃。 便欲从之游,投簪解朝服。 退自数年计,伏腊殊未足。 还当武康去,就养若鸡鹜。 贫虽士之常,于我何迫蹙。 简飘若自具,尚可继前躅。 奈何食口众,不比回也独。 东方千余骑,导从催我速。 行复登长途,貌展心甚缩。 渊明岂俗士,幸此有松菊。
wǎn lái   dōng  
yuán lín chéng jiù   jǐng  
luò luò yán pàn sōng   xiū xiū jiàn biān zhú  
shuǎng jīn xiù   qīng xīn chū  
hán quán luàn shí   lěi lěi shù qióng  
huāng qīng rùn   mǎn tái xiǎn 绿  
zhēn qín jìng xiāng   máo huá qiě  
gāo xià xiāng míng   ruò xùn  
yōu huā hóng   diǎn luàn yíng  
zuò jiǔ wēi fēng lái   shí wén sàn  
wǎng nián shū chù   wǎn ěr jiù máo  
suī rán xiǎo huài   xiū zhěng shǔ  
kāi mén xuān chuāng   xiàn biān  
zòng héng liè chóng wǎng   miǎn sǎo  
jiān shū   duō shì qīn xiě  
dāng shí móu shēn   yòng  
jīn sān shí nián   cái yáng shú  
cóng shì   xíng měi  
suǒ wèi wéi jiǎn shū   gān zhě shū  
zhōng jiān xìng   zhì shēn zài tiān  
zhuàng péi jùn yóu   shǒu cháng  
lián zhāng wài   jùn xiāng  
suī míng èr qiān dàn   gǎn  
cháo tíng shè xīn   zuò tiān xià  
huò duō gòu wán   xùn jiè shāo yán  
shǐ dàng shì shí   néng wéi  
xíng zhī zhōng dào   miǎn zhě  
suǒ zēng   rěn yòng xíng  
jìn shēn yuàn   shí yǒu yīn  
zuó cóng hàn zhōng guī   yán  
qīn péng xiāng huì   fēn dūn  
biàn 便 cóng zhī yóu   tóu zān jiě cháo  
tuì 退 shù nián   shū wèi  
hái dāng kāng   jiù yǎng ruò  
pín suī shì zhī cháng    
jiǎn piāo ruò   shàng qián zhú  
nài shí kǒu zhòng   huí  
dōng fāng qiān   dǎo cóng cuī  
xíng dēng cháng   mào zhǎn xīn shén suō  
yuān míng shì   xìng yǒu sōng