将发琵琶亭

宋代 岳珂
前岁西溯鄂,今岁东入吴。同一琵琶亭,行客各异涂。 当时白傅恨,陈迹久榛芜。岂特无遗音,榛芜今亦无。 突兀眼前屋,丹垩涂■栌。废兴曾几时,传舍同蘧庐。 已见两折柳,于此饯老夫。昔持使者节,今发追锋车。 我则齐出处,世自分荣枯。而况天地间,万变同须臾。 我观商妇者,琐琐岂足书。琵琶本常技,何地无此徒。 夫贩浮梁茶,妇即空舟㞐。长吏湿青衫,礼法毋乃疏。 乐天子牟心,一念存江湖。讵关虾蟆陵,维以怀故都。 譬之泽畔吟,此语非寓欤。盖尝考遗集,一事曾同符。 闻歌鹦鹉洲,寻声得幼姝。倚樯泣明月,清泪垂真珠。 夫君当此时,正属典午初。不应奇谤后,无复思廉隅。 六义有比兴,观洧传洵盱。托物皆一理,实事那相须。 人情伏与妒,所值分贤愚。低眉终不说,正耻悻悻俱。 初意祇如此,胶柱何足拘。子折武昌柳,予宅浔阳庐。 二诗端可识,一笑聊洗诬。明朝重回首,挝鼓催征舻。
qián suì 西 è   jīn suì dōng tóng pa tíng xíng      
dāng shí bái hèn   chén jiǔ zhēn yīn zhēn   jīn    
yǎn qián   dān è   fèi xīng céng shí chuán   shè tóng    
jiàn liǎng zhé liǔ   jiàn lǎo chí shǐ zhě 使 jié jīn   zhuī fēng chē    
chū chù   shì fēn róng ér kuàng tiān jiān wàn   biàn tóng    
guān shāng zhě   suǒ suǒ shū pa běn cháng      
fàn liáng chá   kōng zhōu zhǎng shī qīng 湿 shān   nǎi shū    
tiān móu xīn   niàn cún jiāng guān líng wéi   huái 怀    
zhī pàn yín   fēi gài cháng kǎo   shì céng tóng    
wén yīng zhōu   xún shēng yòu shū qiáng míng yuè qīng   lèi chuí zhēn zhū    
jūn dāng shí   zhèng shǔ diǎn chū yīng bàng hòu   lián    
liù yǒu xīng   guān wěi chuán xún tuō jiē shí   shì xiāng    
rén qíng   suǒ zhí fēn xián méi zhōng shuō zhèng   chǐ xìng xìng    
chū   jiāo zhù zi zhé chāng liǔ   zhái xún yáng    
èr shī duān shí   xiào liáo míng cháo chóng huí shǒu zhuā   cuī zhēng