江船二咏 其一 篷

元代 王恽
尺箦编黄芦,节□数须只。长短随所宜,张弛易为摘。 一傍系脚索,若网纲总缉。北人布为帆,南俗篷以荻。 舟师贪重载,高挂借风力。顺流与溯波,巨鹢添羽翮。 望从远浦来,一片云影黑。乱冲渚烟开,重带江雨湿。 百里不终朝,用舍从顺适。夕阳见晚泊,堆叠纷襞积。 水虽物善利,其助乃尔益。
chǐ biān huáng   jié   shù zhǐ cháng duǎn suí suǒ zhāng   chí wèi zhāi    
bàng jiǎo suǒ   ruò wǎng gāng zǒng běi rén wèi fān nán   péng    
zhōu shī tān zhòng zài   gāo guà jiè fēng shùn liú   tiān    
wàng cóng yuǎn lái   piàn yún yǐng hēi luàn chōng zhǔ yān kāi zhòng   dài jiāng shī   湿  
bǎi zhōng zhāo   yòng shè cóng shùn shì yáng jiàn wǎn duī   dié fēn    
shuǐ suī shàn   zhù nǎi ěr