江城子 其一

宋代 李好古
从来难剪是离愁。这些愁。几时休。才趁风樯,千里到扬州。 见说苍茫云海外,天杳杳,水悠悠。 男儿三十敝貂裘。强追游。梦魂羞。可解筹边,谈笑觅封侯。 休傍塞垣酾酒去,伤望眼,怕层楼。
cóng lái nán jiǎn shì chóu zhè xiē chóu shí xiū cái chèn fēng qiáng qiān dào   yáng zhōu        
jiàn shuō cāng máng yún hǎi wài   tiān yǎo yǎo   shuǐ yōu yōu  
nán ér sān shí diāo qiú qiáng zhuī yóu mèng hún xiū jiě chóu biān tán xiào   fēng hóu        
xiū bàng sāi yuán shāi jiǔ   shāng wàng yǎn   céng lóu