江城子

元代 赵雍
仙肌香润玉生寒。悄无言。思绵绵。无限柔情,分付与春山。 青鸟能传云外信,凭说与,带围宽。 花梢新月几时圆。再团圞。是何年。可是当初,真个两无缘。 极目故人天际远,多少恨,凭阑干。
xiān xiāng rùn shēng hán qiāo yán mián mián xiàn róu qíng fēn   chūn shān        
qīng niǎo néng chuán yún wài xìn   píng shuō   dài wéi kuān  
huā shāo xīn yuè shí yuán zài tuán luán shì nián shì dāng chū zhēn liǎng   yuán        
rén tiān yuǎn   duō shǎo hèn   píng lán gān