江城春尽偶作

明代 王恭
郭外空林带夕霏,海天离思远依依。流年又逐残春去,华发空惊两鬓稀。 啼鸟落花孤梦断,白云芳草旧游非。家园此日堪惆怅,况是天涯客未归。
guō wài kōng lín dài fēi   hǎi tiān yuǎn liú nián yòu zhú cán chūn huá   kōng jīng liǎng bìn    
niǎo luò huā mèng duàn   bái yún fāng cǎo jiù yóu fēi jiā yuán kān chóu chàng kuàng   shì tiān wèi guī