江边星月二首

唐代 杜甫
骤雨清秋夜,金波耿玉绳。天河元自白,江浦向来澄。 映物连珠断,缘空一镜升。馀光隐更漏,况乃露华凝。 江月辞风缆,江星别雾船。鸡鸣还曙色,鹭浴自清川。 历历竟谁种,悠悠何处圆。客愁殊未已,他夕始相鲜。
zhòu qīng qiū   jīn gěng shéng tiān yuán bái   jiāng xiàng lái chéng
yìng lián zhū duàn   yuán kōng jìng shēng guāng yǐn gēng lòu   kuàng nǎi huá níng
jiāng yuè fēng lǎn   jiāng xīng bié chuán míng hái shǔ   qīng chuān
jìng shuí zhǒng   yōu yōu chǔ yuán chóu shū wèi   shǐ xiāng xiān