宋代 章甫
槐柳阴中数间屋,粗饭浊醪羹杞菊。过门问字久无人,只有图书伴幽独。 剥啄是谁来叩扃,手持札翰趋吾庭。风采九州安抚使,得得遣骑相招迎。 我愿识公从宿昔,贵贱殊途那易得。亲染云笺贲草庐,惊喜盈怀仍叹息。 折节下士古所稀,岂意于公今见之。况公位貌已崇重,英声凛凛威羌夷。 满堂宾客皆豪杰,从容何止谈风月。野人自视殊缺然,或可为诗纪勋业。
huái liǔ yīn zhōng shù jiān   fàn zhuó láo gēng guò mén wèn jiǔ rén zhǐ   yǒu shū bàn yōu    
zhuó shì shuí lái kòu jiōng   shǒu chí zhá hàn tíng fēng cǎi jiǔ zhōu ān shǐ de 使   de qiǎn xiāng zhāo yíng    
yuàn shí gōng cóng 宿   guì jiàn shū qīn rǎn yún jiān bēn cǎo jīng   yíng huái réng 怀 tàn    
zhé jié xià shì suǒ   gōng jīn jiàn zhī kuàng gōng wèi mào chóng zhòng yīng   shēng lǐn lǐn wēi qiāng    
mǎn táng bīn jiē háo jié   cóng róng zhǐ tán fēng yuè rén shì shū quē rán huò   wèi shī xūn