宋代 章甫
槐柳陰中數間屋,粗飯濁醪羹杞菊。過門問字久無人,只有圖書伴幽獨。 剝啄是誰來叩扃,手持札翰趨吾庭。風采九州安撫使,得得遣騎相招迎。 我願識公從宿昔,貴賤殊途那易得。親染雲箋賁草廬,驚喜盈懷仍嘆息。 折節下士古所稀,豈意於公今見之。況公位貌已崇重,英聲凜凜威羌夷。 滿堂賓客皆豪傑,從容何止談風月。野人自視殊缺然,或可為詩紀勳業。
huái liǔ yīn zhōng shù jiān   fàn zhuó láo gēng guò mén wèn jiǔ rén zhǐ   yǒu shū bàn yōu    
zhuó shì shuí lái kòu jiōng   shǒu chí zhá hàn tíng fēng cǎi jiǔ zhōu ān shǐ de 使   de qiǎn xiāng zhāo yíng    
yuàn shí gōng cóng 宿   guì jiàn shū qīn rǎn yún jiān bēn cǎo jīng   yíng huái réng tàn    
zhé jié xià shì suǒ   gōng jīn jiàn zhī kuàng gōng wèi mào chóng zhòng yīng   shēng lǐn lǐn wēi qiāng    
mǎn 滿 táng bīn jiē háo jié   cóng róng zhǐ tán fēng yuè rén shì shū quē rán huò   wèi shī xūn