家居复有江湖之兴

宋代 戴复古
寒儒家舍只寻常,破纸窗边折竹床。 接物罕逢人可语,寻春多被雨相妨。 庭垂竹叶因思酒,室有兰花不炷香。 到底闭门非我事,白鸥心性五湖傍。
hán jiā shè zhǐ xún cháng   zhǐ chuāng biān zhé zhú chuáng  
jiē hǎn féng rén   xún chūn duō bèi xiāng fáng  
tíng chuí zhú yīn jiǔ   shì yǒu lán huā zhù xiāng  
dào mén fēi shì   bái ōu xīn xìng bàng