家豢鹦鹉为狸奴所毙予伤之赋短律二篇书呈同志期有以慰我也 其一

明代 边贡
尔本能言鸟,羁栖误此生。众方怜彩翠,天苦忌聪明。 月下离群思,花间唤婢声。居然成往迹,留架在前楹。
ěr běn néng yán niǎo   shēng zhòng fāng lián cǎi cuì tiān   cōng ming    
yuè xià qún   huā jiān huàn shēng rán chéng wǎng liú   jià zài qián yíng