家父约端约饭端约以疾辞乃作古风并送腊梅

宋代 蔡戡
诗仙逸气舒长虹,一洗万古凡马空。 五车蠹字勤且攻,不肯区区辨鱼虫。 雪中鹤氅如王恭,谁能低唱深帘栊。 年来何事怯霜风,闭门索句鸣笙镛。 新诗为我开愁容,退避岂敢争词锋。 君不可屈真卧龙,小窗独坐时一中。 故折金蓓赠我翁,绝胜桃杏漫山红。 君诗当得碧纱笼,此花宜侑琉璃钟。 走笔寄谢仍匆匆,昏暮叩户惊隣东。
shī xiān shū cháng hóng   wàn fán kōng  
chē qín qiě gōng   kěn biàn chóng  
xuě zhōng chǎng wáng gōng   shuí néng chàng shēn lián lóng  
nián lái shì qiè shuāng fēng   mén suǒ míng shēng yōng  
xīn shī wèi kāi chóu róng   tuì 退 gǎn zhēng fēng  
jūn zhēn lóng   xiǎo chuāng zuò shí zhōng  
zhé jīn bèi zèng wēng   jué shèng táo xìng màn shān hóng  
jūn shī dāng de shā lóng   huā yòu liú li zhōng  
zǒu xiè réng cōng cōng   hūn kòu jīng lín dōng