家父約端約飯端約以疾辭乃作古風並送臘梅

宋代 蔡戡
詩仙逸氣舒長虹,一洗萬古凡馬空。 五車蠹字勤且攻,不肯區區辨魚蟲。 雪中鶴氅如王恭,誰能低唱深簾櫳。 年來何事怯霜風,閉門索句鳴笙鏞。 新詩為我開愁容,退避豈敢爭詞鋒。 君不可屈真臥龍,小窗獨坐時一中。 故折金蓓贈我翁,絕勝桃杏漫山紅。 君詩當得碧紗籠,此花宜侑琉璃鍾。 走筆寄謝仍匆匆,昏暮叩戶驚隣東。
shī xiān shū cháng hóng   wàn fán kōng  
chē qín qiě gōng   kěn biàn chóng  
xuě zhōng chǎng wáng gōng   shuí néng chàng shēn lián lóng  
nián lái shì qiè shuāng fēng   mén suǒ míng shēng yōng  
xīn shī wèi kāi chóu róng   tuì 退 gǎn zhēng fēng  
jūn zhēn lóng   xiǎo chuāng zuò shí zhōng  
zhé jīn bèi zèng wēng   jué shèng táo xìng màn shān hóng  
jūn shī dāng de shā lóng   huā yòu liú li zhōng  
zǒu xiè réng cōng cōng   hūn kòu jīng lín dōng