胡宗伟罢官改秩举将不及格往谒金陵丹阳诸使者遂朝行在颇有倦游之叹作诗送之

宋代 范成大
冻云埋山天冥濛,北风无情雪塞空。道傍人稀鸟飞绝,问君东游何匆匆。 君言薄官淡无味,免俗未能聊复尔。我评兹事一鸿毛,因行且看佳山水。 陵阳楼阁压高城,烟屏百叠双流横。姑孰江亭更奇绝,浓黛两抹长眉青。 山形成龙复成虎,六代遗踪供吊古。大荒莽苍江水黄,两涘风烟眇吴楚。 却浮一苇下长川,浮玉低昂波聒天。梁溪南岸小停橹,一酌人间第二泉。 阊门峨峨过吾国,姑苏临波照金碧。太湖三万六千顷,上有垂虹跨南极。 我家越相尚神游,试从烟浪访扁舟。问讯白鸥相记否,谓言久客不胜愁。 软红三尺长安道,九重城阙乾坤绕。西湖山寺浙江楼,君昔曾游今更好。 故人客馆中天开,非君谁上黄金台。挽著天衢五云上,却望江湖如梦回。 万境何如一丘壑,几时定解冠裳缚。幔亭山下桂丛深,清社向来都寂莫。
dòng yún mái shān tiān míng méng   běi fēng qíng xuě sāi kōng dào bàng rén niǎo fēi jué wèn   jūn dōng yóu cōng cōng    
jūn yán báo guān dàn wèi   miǎn wèi néng liáo ěr píng shì hóng máo 鸿 yīn   xíng qiě kàn jiā shān shuǐ    
líng yáng lóu gāo chéng   yān píng bǎi dié shuāng liú héng shú jiāng tíng gèng jué nóng   dài liǎng cháng méi qīng    
shān xíng chéng lóng chéng   liù dài zōng gōng diào huāng mǎng cāng jiāng shuǐ huáng liǎng   fēng yān miǎo chǔ    
què wěi xià cháng chuān   áng guō tiān liáng nán àn xiǎo tíng   zhuó rén jiān èr quán    
chāng mén é é guò guó   lín zhào jīn tài sān wàn liù qiān qǐng shàng   yǒu chuí hóng kuà nán    
jiā yuè xiāng shàng shén yóu   shì cóng yān làng fǎng 访 piān zhōu wèn xùn bái ōu xiāng fǒu wèi   yán jiǔ shèng chóu    
ruǎn hóng sān chǐ cháng ān dào   jiǔ zhòng chéng què qián kūn rào 西 shān zhè jiāng lóu jūn   céng yóu jīn gèng hǎo    
rén guǎn zhōng tiān kāi   fēi jūn shuí shàng huáng jīn tái wǎn zhù tiān yún shàng què   wàng jiāng mèng huí    
wàn jìng qiū   shí dìng jiě guān cháng màn tíng shān xià guì cóng shēn qīng   shè xiàng lái dōu