壶中天慢 和李清照《漱玉词》

清代 顾太清
东风吹尽,便绣箔重重,春光难闭。柳悴花憔留不住,又早清和天气。 梅子心酸,文无草长,尝遍断肠味。将离开矣,行人千里谁寄。 帘卷四面青山,天涯望处,短屏风空倚。宿洒新愁浑未醒,苦被鹦哥唤起。 锦瑟调弦,金钗画字,说不了心中意。一江烟水,试问潮信来未。
dōng fēng chuī jǐn   biàn 便 xiù chóng chóng   chūn guāng nán liǔ cuì huā qiáo liú zhù yòu   zǎo qīng tiān    
méi zi xīn suān   wén cǎo zhǎng   cháng biàn duàn cháng wèi jiāng kāi xíng   rén qiān shuí    
lián juǎn miàn qīng shān   tiān wàng chù   duǎn píng fēng kōng 宿 xīn chóu hún wèi xǐng   bèi yīng huàn    
jǐn tiáo xián   jīn chāi huà   shuō liǎo xīn zhōng jiāng yān shuǐ shì   wèn cháo xìn lái wèi