胡英彦得欧阳公二帖,盖训其子仲纯、叔弼之

宋代 杨万里
圣处眇安在,谈者一何昜。 注瓦务细巧,岑鼎丧良贵。 群儿有新舌,六学无故意。 向来孟韩息,不有欧苏继。 庸知後死者,未渠乡原弃。 同时鸱鸦噪,并起瓜觜利。 两公察膏盲,与世作姜桂。 挟山初作难,破竹忽乘势。 双明日配月,再立仁与义。 我有香一瓣,恨不生并世。 厥今圣域里,澹叟真守器。 怪来兰玉秀,渠以清白遗。 当家有学林,满腹惟典记。 人间市井言,眼底寇仇视。 独於两公帖,费此半生喜。 麝煤叩山骨,卧听丁丁美。 令我竹林老,亦复拜嘉惠。 敢云赓绝唱,颇欲与兹事。 朝来窗儿夹,尽室问何瑞。 宝帖更新诗,小子汝其志。
shèng chù miǎo ān zài   tán zhě yáng  
zhù qiǎo   cén dǐng sàng liáng guì  
qún ér yǒu xīn shé   liù xué  
xiàng lái mèng hán   yǒu ōu  
yōng zhī hòu zhě   wèi xiāng yuán  
tóng shí chī zào   bìng guā  
liǎng gōng chá gāo máng   shì zuò jiāng guì  
xié shān chū zuò nán   zhú chéng shì  
shuāng míng pèi yuè   zài rén  
yǒu xiāng bàn   hèn shēng bìng shì  
jué jīn shèng   dàn sǒu zhēn shǒu  
guài lái lán xiù   qīng bái  
dāng jiā yǒu xué lín   mǎn wéi diǎn  
rén jiān shì jǐng yán   yǎn kòu chóu shì  
liǎng gōng tiē   fèi bàn shēng  
shè méi kòu shān   tīng dīng dīng měi  
lìng zhú lín lǎo   bài jiā huì  
gǎn yún gēng jué chàng   shì  
zhāo lái chuāng ér jiā   jìn shì wèn ruì  
bǎo tiē gēng xīn shī   xiǎo zhì