湖上閒赋

宋代 黄裳
钱塘吴之雄,西湖乃其贰。晴虚混高下,寒光堕苍翠。 俯仰睨澄澈,融结会幽邃。日月司晦明,烟云管开闭。 楼阁生有无,尘凡换奇异。素蔼俄包藏,物象已非二。 中有虚一子,四顾银色世。云罅漏馀晷,稍盛却阴翳。 遽回天汉明,收摄何所置。近影认遥碧,故态献新媚。 振羽鹭初起,一苇出天际。大巧现奇画,人欢发幽思。 杖履秋林深,弦管春波细。名字人不知,閒藏洞霄吏。
qián táng zhī xióng   西 nǎi èr qíng hùn gāo xià hán   guāng duò cāng cuì    
yǎng chéng chè   róng jié huì yōu suì yuè huì míng yān   yún guǎn kāi    
lóu shēng yǒu   chén fán huàn ǎi é bāo cáng   xiàng fēi èr    
zhōng yǒu zi   yín shì yún xià lòu guǐ shāo   shèng què yīn    
huí tiān hàn míng   shōu shè suǒ zhì jìn yǐng rèn yáo   tài xiàn xīn mèi    
zhèn chū   wěi chū tiān qiǎo xiàn huà rén   huān yōu    
zhàng qiū lín shēn   xián guǎn chūn míng zi rén zhī xián   cáng dòng xiāo