湖上秋日

宋代 释智圆
南山雨初霁,东岸夕阳明。 搘筇立回塘,顿觉耳目清。 臯鹤知秋意,唳风三四声。 红蓼弄秋色,纷纷满前汀。 柳径孤烟白,渔村野水平。 兴尽独自归,寥寥掩柴扃。 新月为吾上,庭蝉为吾鸣。 吾生本无事,对此堪怡情。
nán shān chū   dōng àn yáng míng  
zhī qióng huí táng   dùn jué ěr qīng  
gāo zhī qiū   fēng sān shēng  
hóng liǎo nòng qiū   fēn fēn mǎn qián tīng  
liǔ jìng yān bái   cūn shuǐ píng  
xìng jìn guī   liáo liáo yǎn chái jiōng  
xīn yuè wèi shàng   tíng chán wèi míng  
shēng běn shì   duì kān qíng