湖上遣兴

宋代 吴芾
閒来湖上觅清凉,竹杖芒鞋野兴长。 青嶂回环如洞府,绿波澄澈似沧浪。 枝头落絮随风急,水面浮鱼逐饵忙。 自笑衰翁无个事,悠然身世两相忘。
xián lái shàng qīng liáng   zhú zhàng máng xié xīng cháng  
qīng zhàng huí huán dòng   绿 chéng chè shì cāng làng  
zhī tóu luò suí fēng   shuǐ miàn zhú ěr máng  
xiào shuāi wēng shì   yōu rán shēn shì liǎng xiāng wàng