胡卿才时思亭

宋代 释德洪
祇今冢木上云雨,想见音容无恙时。竟作怀归恋云舍,空馀泪眼看风枝。 功名未洗终天恨,岁月难忘罔极悲。已觉夜林无触鹿,但看几砚出灵芝。
jīn zhǒng shàng yún   xiǎng jiàn yīn róng yàng shí jìng zuò huái guī 怀 liàn yún shě kōng   lèi yǎn kàn fēng zhī    
gōng míng wèi zhōng tiān hèn   suì yuè nán wàng wǎng bēi jué lín chù dàn 鹿   kàn yàn chū líng zhī