胡卿才時思亭
祇今冢木上雲雨,想見音容無恙時。竟作懷歸戀雲舍,空餘淚眼看風枝。
功名未洗終天恨,歲月難忘罔極悲。已覺夜林無觸鹿,但看幾硯出靈芝。
qí
祇
jīn
今
zhǒng
冢
mù
木
shàng
上
yún
雲
yǔ
雨
,
xiǎng
想
jiàn
見
yīn
音
róng
容
wú
無
yàng
恙
shí
時
jìng
。
zuò
竟
huái
作
guī
懷
liàn
歸
yún
戀
shě
雲
kōng
舍
,
yú
空
lèi
餘
yǎn
淚
kàn
眼
fēng
看
zhī
風
枝
。
gōng
功
míng
名
wèi
未
xǐ
洗
zhōng
終
tiān
天
hèn
恨
,
suì
歲
yuè
月
nán
難
wàng
忘
wǎng
罔
jí
極
bēi
悲
yǐ
。
jué
已
yè
覺
lín
夜
wú
林
chù
無
lù
觸
dàn
鹿
,
kàn
但
jǐ
看
yàn
幾
chū
硯
líng
出
zhī
靈
芝
。