火云

宋代 岳珂
清晨洗月露,云色己如血。 似忧农亩枯,敢叹征途热。 濒湖十万月,旦旦望霓切。 龙骨夹岸鸣,尽暮不暇歇。 只今牛犁地,已作龟兆裂。 平湖三十里,湍漭几尽竭。 矧一线渠,而不经涸辙。 天阍高莫叫,岁事渐无说, 如予方怀章,何以救余孑。 回首望尧云,凭风哀涕雪。
qīng chén yuè   yún xuè  
shì yōu nóng   gǎn tàn zhēng  
bīn shí wàn yuè   dàn dàn wàng qiè  
lóng jiā àn míng   jǐn xiá xiē  
zhī jīn niú   zuò guī zhào liè  
píng sān shí   tuān mǎng jǐn jié  
shěn xiàn 线   ér jīng zhé  
tiān hūn gāo jiào   suì shì jiàn shuō  
fāng huái 怀 zhāng   jiù jié  
huí shǒu wàng yáo yún   píng fēng āi xuě