火秀宫次一峰韵三首 其三

明代 王守仁
落日下清江,怅望阁道晚。人言玉笥更奇绝,漳口停舟路非远。 肩舆取径沿村落,心目先驰嫌足缓。山昏欲就云储眠,疏林月色与风泉。 梦魂忽忽到真境,侵晓遁迹来洞天。洞天非人世,予亦非世人。 当年曾此寄一迹,屈指忽复三千春。岩头坐石剥落尽,手种松柏枯龙鳞。 三十六峰仅如旧,涧谷渐改溪流新。空中仙乐风吹断,化为鼓角惊风尘。 风尘惨淡半天地,何当一扫还吾真?从行诸生骇吾说,问我恐是兹山神。 君不见广成子,高卧崆峒长不死。到今一万八千年,阳明真人亦如此。
luò xià qīng jiāng   chàng wàng dào wǎn rén yán gèng jué zhāng   kǒu tíng zhōu fēi yuǎn    
jiān jìng yán 沿 cūn luò   xīn xiān chí xián huǎn shān hūn jiù yún chǔ mián shū   lín yuè fēng quán    
mèng hún dào zhēn jìng   qīn xiǎo dùn lái dòng tiān dòng tiān fēi rén shì   fēi shì rén    
dāng nián céng   zhǐ sān qiān chūn yán tóu zuò shí luò jǐn shǒu   zhǒng sōng bǎi lóng lín    
sān shí liù fēng jǐn jiù   jiàn jiàn gǎi liú xīn kōng zhōng xiān fēng chuī duàn huà   wèi jiǎo jīng fēng chén    
fēng chén cǎn dàn bàn tiān   dāng sǎo hái zhēn   cóng xíng zhū shēng hài shuō   wèn kǒng shì shān shén  
jūn jiàn guǎng 广 chéng   gāo kōng tóng zhǎng dào jīn wàn qiān nián yáng   míng zhēn rén