火秀宮次一峰韻三首 其三

明代 王守仁
落日下清江,悵望閣道晚。人言玉笥更奇絕,漳口停舟路非遠。 肩輿取徑沿村落,心目先馳嫌足緩。山昏欲就雲儲眠,疏林月色與風泉。 夢魂忽忽到真境,侵曉遁跡來洞天。洞天非人世,予亦非世人。 當年曾此寄一跡,屈指忽復三千春。岩頭坐石剝落盡,手種松柏枯龍鱗。 三十六峰僅如舊,澗谷漸改溪流新。空中仙樂風吹斷,化為鼓角驚風塵。 風塵慘澹半天地,何當一掃還吾真?從行諸生駭吾說,問我恐是茲山神。 君不見廣成子,高臥崆峒長不死。到今一萬八千年,陽明真人亦如此。
luò xià qīng jiāng   chàng wàng dào wǎn rén yán gèng jué zhāng   kǒu tíng zhōu fēi yuǎn    
jiān 輿 jìng yán 沿 cūn luò   xīn xiān chí xián huǎn shān hūn jiù yún chǔ mián shū   lín yuè fēng quán    
mèng hún dào zhēn jìng   qīn xiǎo dùn lái dòng tiān dòng tiān fēi rén shì   fēi shì rén    
dāng nián céng   zhǐ sān qiān chūn yán tóu zuò shí luò jǐn shǒu   zhǒng sōng bǎi lóng lín    
sān shí liù fēng jǐn jiù   jiàn jiàn gǎi liú xīn kōng zhōng xiān fēng chuī duàn huà   wèi jiǎo jīng fēng chén    
fēng chén cǎn dàn bàn tiān   dāng sǎo hái zhēn   cóng xíng zhū shēng hài shuō   wèn kǒng shì shān shén  
jūn jiàn guǎng chéng   gāo kōng tóng zhǎng dào jīn wàn qiān nián yáng   míng zhēn rén