湖南客中春望

唐代 顾况
鸣雁嘹嘹北向频,渌波何处是通津。风尘海内怜双鬓, 涕泪天涯惨一身。故里音书应望绝,异乡景物又更新。 便抛印绶从归隐,吴渚香莼漫吐春。
míng yàn liáo liáo běi xiàng pín   chǔ shì tōng jīn fēng chén hǎi nèi lián shuāng bìn  
lèi tiān cǎn shēn yīn shū yīng wàng jué   xiāng jǐng yòu gēng xīn
biàn 便 pāo yìn shòu cóng guī yǐn   zhǔ xiāng chún màn chūn