湖口 其一

宋代 刘攽
三日湖云不肯晴,四山冥晦与川平。系船汀树无人语,卧听波涛澒洞声。
sān yún kěn qíng   shān míng huì chuān píng chuán tīng shù rén   tīng tāo hòng dòng shēng