胡笳十八拍十八首

宋代 王安石
汉家公主出和亲,御厨络绎送八珍。 明妃初嫁与胡时,一生衣服尽随身。 眼长看地不称意,同是天涯沦落人。 我今一食日还并,短衣数挽不掩胫。 乃知贫贱别更苦,安得康强保天性。
hàn jiā gōng zhǔ chū qīn   chú luò sòng zhēn
míng fēi chū jià shí   shēng jǐn suí shēn
yǎn zhǎng kàn chēng   tóng shì tiān lún luò rén
jīn shí hái bìng   duǎn shù wǎn yǎn jìng
nǎi zhī pín jiàn bié gèng   ān kāng qiáng bǎo tiān xìng