胡笳十八拍十八首007

宋代 王安石
明明汉月空相识,道路只今多拥隔。 去住彼此无消息,时独看云泪横臆。 豺狼喜怒难姑息,自倚红颜能骑射。 千言万语无人会,漫倚文章真末策。
míng míng hàn yuè kōng xiāng shí   dào zhī jīn duō yōng  
zhù xiāo xi   shí kàn yún lèi héng  
chái láng nán   hóng yán néng shè  
qiān yán wàn rén huì   màn wén zhāng zhēn