胡笳十八拍十八首

宋代 王安石
鞠之育之不羞耻,恩情亦各言其子。 天寒日暮山谷里,肠断非关陇头水。 儿呼母兮啼失声,依然离别难为情。 洒血仰头兮诉苍苍,知我如此兮不如无生。
zhī zhī xiū chǐ   ēn qíng yán zi
tiān hán shān   cháng duàn fēi guān lǒng tóu shuǐ
ér shī shēng   rán bié nán wéi qíng
xuè yǎng tóu cāng cāng   zhī shēng