惠山云开复合

宋代 杨万里
二年常州不识山,惠山一见开心颜。 只嫌雨里不子细,髣佛隔帘青玉鬟。 天风忽吹白云坼,翡翠屏开倚南极。 政缘一雨染山色,未必雨前如此碧。 看山未了云复还,云与诗人偏作难。 我船自向苏州去,白云稳向山头住。
èr nián cháng zhōu shí shān   huì shān jiàn kāi xīn yán  
zhǐ xián   fǎng lián qīng huán  
tiān fēng chuī bái yún chè   fěi cuì píng kāi nán  
zhèng yuán rǎn shān   wèi qián  
kàn shān wèi liǎo yún huán   yún shī rén piān zuò nán  
chuán xiàng zhōu   bái yún wěn xiàng shān tóu zhù